Tin tức mới nhất từ Yến Sào Song Việt
  • Yến Song Việt
  • 0 Bình luận

Ghé thăm nơi tuyến đầu chống dịch: Một lời cảm ơn chưa bao giờ là đủ

Ngày đầu tiên cách ly xã hội, chúng tôi ghé thăm Bệnh viện Bệnh nhiệt đớiBệnh viện Dã chiến Củ Chi, hai tuyến đầu chống dịch căng thẳng nhất tại TP. Hồ Chí Minh. Mang theo bên mình những hũ yến chưng tươi còn nóng hổi gửi đến đội ngũ y bác sĩ và bộ đội biên phòng để các anh chị bồi bổ sức khoẻ mỗi ngày, chúng tôi gói ghém vào đó tất cả sự trân quý và lòng biết ơn của mình vì những khó khăn và vất vả mà mọi người đang gánh chịu.

Đằng sau lớp khẩu trang ấy là nụ cười siêu tươi rạng ngời của chị nhân viên, dù công tác chống dịch khiến chị và mọi người gần như kiệt sức.

 

Bức hình chụp vội cùng các anh chiến sĩ nên cũng không được rõ nét lắm, nhưng sẽ là kỷ niệm đáng nhớ của những ngày lịch sử của một năm 2020 đầy sóng gió này.

Do thời gian không nhiều cũng như sợ chúng tôi gặp nguy hiểm khi ở trong môi trường dịch bệnh quá lâu, các y bác sĩ và chiến sĩ bộ đội chỉ kịp nói lời cảm ơn rồi tiễn chúng tôi ra về, không quên căn dặn chúng tôi các biện pháp phòng chống dịch. Giây phút ngắn ngủi ấy, tôi thoáng thấy những nét hao gầy trên gương mặt, những đôi mắt hốc hác của sự thiếu ngủ, cả những dáng vẻ tiều tụy của sự làm việc quá sức, nhưng tất cả đều được ẩn giấu đằng sau tinh thần lạc quan và nụ cười rạng rỡ nhất có thể.

Là bác sĩ, y tá, điều dưỡng, hay bộ đội, họ đều có gia đình ở phía sau, đều có những mối lo của một công dân bình thường. Tuy nhiên, chỉ có họ mới hiểu rõ nhất về bệnh truyền nhiễm, chỉ có họ mới có đủ sức trẻ và tinh thần chiến đấu mạnh mẽ để cống hiến và phục vụ chúng ta với cùng một mục tiêu và lý tưởng duy nhất, đó là bảo vệ an toàn cho xã hội. Và rồi, họ chọn rời xa gia đình để thực hiện nhiệm vụ cao cả của mình.

Có người vì tiếp xúc với bệnh nhân mà bị chủ nhà trọ kì thị, không cho thuê phòng nữa, thậm chí còn đem vôi bột rắc xung quanh nhà. Có người vì ở trong bệnh viện suốt mà quên mất khái niệm thời gian, giấc ngủ chưa bao giờ kéo dài quá 3-4 tiếng, những lúc rảnh tay thì lại tranh thủ tìm đọc tài liệu trên thế giới xem họ chia sẻ gì về kinh nghiệm điều trị, việc vơi đi một chút thì lại tranh thủ đến bên cạnh bệnh nhân, theo dõi sát sao tình hình của họ. Khó khăn hơn gấp bội không phải là khi căng mình chiến đấu với dịch bệnh, mà là khi đối diện với câu hỏi của con mỗi ngày: “Khi nào ba mẹ về?”

Nếu như các thiên thần áo trắng trực tiếp chiến đấu với virus nơi đầu sóng ngọn gió thì những chiến binh áo xanh cũng đóng góp không ít sức lực vào việc chăm sóc bệnh nhân và người cách ly trên cùng chiến tuyến. Phải chu toàn đến từng bữa cơm, giấc ngủ, từng chiếc khẩu trang hay những vật dụng cần thiết khác, nhưng khi đối mặt với đòi hỏi quá đáng của một vài người, các anh vẫn vui vẻ sắp xếp mọi việc ổn thỏa nhất có thể, để mọi người tin tưởng và an tâm hơn, để giữ những ấn tượng tốt đẹp nhất về bộ đội trong lòng nhân dân.

Hình ảnh “màn trời chiếu đất” mà báo chí vẫn hay nhắc đến nay đã hiện ra trước mặt. Phải tận mắt chứng kiến các anh bộ đội chân thành giản dị, nhiệt tình lăn xả, hy sinh từng chỗ ngả lưng cho những người cách ly mới thấm thía tình người và lòng nhân ái, những thứ tưởng chừng như chỉ có trong sách vở. Khoảnh khắc anh chỉ huy trưởng nhường phần yến chưng nóng hổi của mình cho bác bảo vệ già và các anh lính trẻ vì “họ mới cực khổ, họ mới vất vả, tụi anh không mệt bằng họ đâu, em cứ nhường cho họ đi em…” đẹp đến nao lòng và chạm vào trái tim của người ghé thăm.

Hơn bao giờ hết, chúng tôi – những công dân TP. Hồ Chí Minh nói riêng và cả nước Việt Nam nói chung trong những ngày này đều dâng cao tình yêu nước, niềm tự hào dân tộc, và luôn mang trong mình lòng biết ơn sâu sắc đối với những anh hùng nơi tuyến đầu, những người đã và đang hy sinh thầm lặng, đánh đổi những giây phút bình yên, thậm chí đối mặt với nguy cơ bị lây nhiễm bất cứ lúc nào chỉ để bảo vệ an toàn cho bạn, cho tôi và cho tất cả mọi người.

Một chút quà nho nhỏ thay cho lời tri ân và tình yêu thương mà chúng tôi dành tặng họ, chỉ mong họ có thật nhiều sức khỏe để chiến đấu đến cùng, để mang trở lại cuộc sống bình yên ban đầu cho đất nước. Hạnh phúc lắm khi biết họ vẫn đang sử dụng yến đều đặn mỗi ngày và ai cũng mong đợi những lần chưng yến sau.

 

Tranh thủ hỏi thăm mấy anh như người nhà của mình vậy. 

 

Niềm vui nhân đôi khi biết mọi người rất thích những món quà mình tặng.

 

Ngày đầu tiên của cách ly xã hội, thật tình cờ, lại rơi vào ngày nói dối của phương Tây, nhưng tại Việt Nam, đó là ngày mà chúng tôi được chứng kiến tất cả những sự chân thành, ngọt ngào và ấm áp nhất ngay giữa mùa giông bão.

Ngày cuối cùng của cách ly xã hội, mong sao thế giới sẽ không còn tang thương, không còn khoảng cách một mét hay hai mét nữa, để những người hùng sẽ sớm được trở về bên gia đình thân thương của họ.